Nhật ký


Thứ năm, 02/09/2010 PDF. In Email
Phương Chi - Nhật ký
Thứ năm, 02 Tháng 9 2010 00:54

Lâu lắm rồi mới viết blog lại. Dạo này lại bắt đầu cảm thấy tự kỷ nữa. Mai mốt chắc phải đổi câu "Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn" thành " Tôi tự kỷ không hiểu vì sao tôi tự kỷ" :P  À mà cũng không hẳn là không biết nhưng lại không nghĩ là mình dễ bị stress vậy. Chắc là không quen với phòng máy lạnh chứ công việc thì chẳng thấy nhiều gì đâu nhỉ?! {#emotions_dlg.smile}

Lần đầu tiên đi làm và lần đầu tiên kiếm tiền theo đúng nghĩa 1 công việc. Nhớ lần đầu tiên kiếm được tiền là năm lớp 4 viết được bình luận cái tranh vui trên cái báo Mỹ Thuật gì đó. Giờ thì chẳng thấy báo đó đâu nữa. Năm lớp 4 nhận quà và tiền thưởng lần đầu tiên có cảm giác là... chẳng có gì cả {#emotions_dlg.undecided} vui mỗi chuyện là tuần đó có báo đọc miễn phí thôi ( vì người ta cho kèm mà) còn 50K thì cũng cầm đưa mẹ. Thêm nữa là cảm thấy vui vui và tự hào với đám bạn trong lớp và mấy cô chú bác khi lần đầu tiên được đăng báo hì hì. Nhớ hồi đó sắp chuyển qua tiết buổi chiều thì có 1 cô giáo gọi mình ra kêu có 1 chị tới gặp. Không nhớ rõ lắm về chị đó nhưng mang máng hình như tóc dài cột, mặc áo sơ mi như đồ công sở. Nhìn không giống nhân viên bưu điện hay chuyển phát nhanh lắm. Lúc ấy chỉ cần có quà là vui rồi hi hi.

Năm nay thì nhận lương khi đi làm thêm. Cũng có cái hay hay của nó. Hay nhất là từ giờ muốn mua gì mình có thể tự mua mà không nhờ ba mẹ nữa (... ừm... chính ra cũng không đúng. Phải nói là nhờ ít ít thôi {#emotions_dlg.tongue_out} ) Nhiều thứ muốn mua, nhiều thứ dự định nữa nhưng... coi bộ tháng lương đầu vơi nhanh à. Mới mua quà tặng mẹ xong. Còn mua quà tặng ba và đãi đám bạn ăn nữa. Muốn có thể tự đóng học phí và để dành mua cái laptop... hic, coi bộ còn xa dữ à.

Đi làm có nhiều cái thú vị. Được gặp 2 ông anh IT rất ư là trùm ( mình nghĩ là thế {#emotions_dlg.cool}) và cũng có tính cách hệt như dân IT mà mình quen bấy lâu nay hi hi. Tuy lúc đầu hơi bị shock thật tuy trong đầu cũng vốn nghĩ con trai IT thường rất khô và thường chỉ biết đến công việc thôi. Nhưng sau đó nghĩ nghĩ lại 1 hồi thấy... giống một-ai-đó mà mình vốn quen rồi {#emotions_dlg.embarassed} chưa làm việc với ai-đó bao giờ nhưng ngẫm lại chắc nếu mình là người bình thường mà lại làm việc chung chắc cũng khô với mình giống vậy thôi nhỉ {#emotions_dlg.smile} nghĩ vậy... Mà cũng lạ nhỉ!? Dân CNTT mình quen cũng kha khá đó chứ nhưng duy nhất chỉ có những người mình tiếp xúc nhiều nhất ( là công việc hay là... cái gì gì đó {#emotions_dlg.tongue_out} hi hi) thì tính cách na ná nhau ( ^___^~ ) Dù sao cũng đã quen rồi.

Đi làm thì cảm thấy bất ngờ nhất là những thú vui bình thường của mình cũng có thể được xếp thành 1 công việc với những cái tên hẳn hoi... Từ việc hay thích đi viết bài trên diễn đàn nè cho đến cái tính cách khó và kỹ khi mua đồ hay đọc 1 cái gì đó... Cũng lạ nhỉ {#emotions_dlg.smile} vậy mà mới đầu đang định tập dần cái tính cách khó tính khi chọn 1 thứ gì đó vừa ý hoặc chỉnh sửa cái gì đó thì giờ nó lại lên cái level khác rồi. Và đây cũng là lần thứ 2 mình được vào cái khung admin sau lần thứ nhất mình vào cái web của mình để làm. Nhắc mới nhớ lâu rồi web đóng bụi luôn. Để qua lễ lục nó lại phủi cho mới mới được {#emotions_dlg.smile}

Nghiệm ra nhiều điều, học được nhiều thứ và gặp những người rất dễ thương! Công việc cũng có khi nhiều thật đó. Cũng có khi cảm thấy không bằng lòng nhưng cảm thấy thoải mái khi ở trong đó. Mình nghĩ quan trọng nhất là điều đó! Công việc... lần đầu tiên mình cáo bận với ai đó bằng 1 chữ công việc khi người ta nhảy vào chat. Trước giờ toàn là "đang bận chơi games" hay "đang học bài" gì đó. Tự nhiên cảm thấy lớn hơn 1 xíu và giống ai-đó quá... Hix, thật trái ngang khi trước đây bị nói câu đó là mình ghét nhất còn giờ thì mình lại là người nói câu đó.

Rất là bất ngờ khi bị không chỉ một mà là nhiều người nói mình hướng nội... Không biết diễn tả sao luôn... 20 năm nay, lần đầu tiên có nhiều người nhận xét nhầm về mình đến vậy +__+ chắc vì mọi người nghĩ người hướng ngoại phải thích đám đông hay phải sôi nổi ở bất kỳ nơi đâu hay sao ấy nhỉ {#emotions_dlg.undecided} chắc là vậy đó nhưng 1 điều chắc chắn là bạn mình không ai dám nói mình hướng nội hết ấy dù là bạn thân, bạn hay chơi hay xã giao cũng thế. Nhưng không ngờ ở công ty lại nhiều người nghĩ mình hướng nội... Chắc vì mọi người chưa tiếp xúc nhiều {#emotions_dlg.smile} một phần nào đó mình cũng thuộc người hơi khó tính và nguyên tắc dù nhìn ngoài cứ như trẻ con đó nên ít ai mới gặp hoặc không tiếp xúc nhiều hiểu được mình như thế nào ( {#emotions_dlg.cool} cái này mọi người hay gọi là lừa tình thì phải )

Dù sao, đi làm cũng thật vui. Vui hơn nhiều so với việc ở nhà và chẳng biết làm gì cả. Vào trong năm sẽ bận đây nhưng mình thấy có vẻ mình hợp với điều đó hơn. Chứ để rảnh rỗi gì đó thì lại biến đi chơi chứ chẳng học, đợi cuối rồi mới học bù đầu lên thì thà làm cho mình bận ngay lúc đầu luôn để khỏi rảnh đi chơi nữa mà rảnh đi học đó chứ.

Thoát được 1 tuần hơi bị ức chế và 1 ngày stress hơi nặng. Thuê nguyên bộ truyện "10% quyết định" về đọc. Cảm giác như đang trở lại thời cấp 2, cấp 3 vì đã từ lâu lắm rồi mới cầm 1 cuốn truyện lên coi. Vì trước giờ toàn coi online không mà. Truyện cũ và bám đầy bụi là bụi. Thuê 1 ngày thôi nhưng bác cho thuyê truyện đang định bỏ bọc nylon cho mình thì mình ngăn lại - nói là tốn bao lắm, mình cầm tay thôi ( sợ hủy hoại môi trường :p học riết ngành này cũng bị nhiễm theo). Kết quả là mượn 1 ngày, khuyến mãi thêm 2 ngày nữa dù bác ấy vẫy đi làm mỗi ngày kể cả 2/9 :-) thấy cũng vui vui. Như biến thành khách quen ấy nhỉ?! Lâu rồi mới đọc nhiều truyện đến vậy... Đọc về thời học sinh thấy yêu và dễ thương quá :x tự nhiên lại muốn mặc áo dài vào trường như ngày xưa....

Sắp tới 1 ngày quan trọng rồi... Sẽ có nhiều thứ để mình làm đây. Nguyên liệu mua hết rồi. Hy vọng... hy vọng...

Kết thúc 1 tuần rồi ( vì nghỉ lễ đến thứ 2 mà) nói vậy thôi chứ vẫn làm việc đều đều :-) tranh thủ ở nhà nên làm nhiều hơn. Diễn đàn sắp có thay đổi hoàn toàn mới rồi... Chà, mình chẳng biết có giúp được gì không nữa nhưng mà... lên mạng vòng vòng, thấy mọi người đang post bài cũng vui vui...

 

 
Coach TTG PDF. In Email
Xem kết quả: / 1
Bình thườngTuyệt vời 
Phương Chi - Nhật ký
Thứ hai, 15 Tháng 2 2010 13:16

Hi, kết thúc xong liền tù tì 6 ngày đi coach. Ngày thứ 7 kế hoạch là nằm an lành trên giường thì cũng bị dựng dậy đi thăm mộ. Toàn thân nhức mỏi, làn da biến theo đúng nghĩa bài hát "da trâu" nhại từ bài "da nâu" =)) , giọng thều thào thều thào, người biến thành nghệ thuật body art với vô vàn hoa văn màu sắc trên da, mắt mở với cường độ 1/2 bình thường do quá buồn ngủ, chỉ mở to khi có chuyện gì cần, vòng eo giảm đáng kể =)) cái quần mua diện tết bữa mặc chật chật giờ dư nguyên 1 khoảng! Mục tiêu giảm béo thành công :))

Kể từ khi vụ làm lễ hội khoa tới giờ mình mới làm hết sức như vậy. Chính ra còn hơn ấy chứ! 6 ngày mất sức cũng khá nhìu. Mất giọng còn nhìu hơn. Hôm nay mùng 2 tết rồi mà giọng vẫn đôi khi khàn khàn. Nhưng... hạnh phúc lắm. Thật khó có thể diễn tả cái cảm giác được quay trở lại khóa học. Đi coach mà cảm giác như mình lại 1 lần nữa là học viên vậy. Yêu lắm những thành viên trong CF. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy những người bạn, người anh, người em đó sao mà lạ lùng quá... Có thể cho đi tất cả tấm lòng mà chưa chắc được nhận lại, làm việc cật lực trong khi có nhận lại được gì đâu. Chỉ có tình yêu thương bao trùm lên tất cả.

Khóa học thứ 2 mình đi coach, có Minh mập là học viên. Hì, cảm giác khi có bạn mình đi học thật là lạ. Lạ hơn là số lần mình đi coach ít vậy mà vô tình lại gặp được nhau ko hẹn trước. Mừng khi 2 đứa lại gặp lại nhau. Trước đó mấy ngày, cứ phân vân mãi... Mình đi coach vậy thì sao có thể đi chơi với bạn đây. cả năm 2 đứa gặp nhau có mấy lần. Sau khi băn khoăn mất mấy ngày thì quyết định đi coach. Vậy mà lúc mới bước ra từ thang máy lại gặp nhau. hì hì, cảm thấy thật lạ và thật vui.

Coach TTG, coach TTG nâng cao... mồ hôi, công sức bỏ ra thật nhìu mà niềm hạnh phúc không biết vì sao cứ dạt dào trong lòng. Nhớ lắm nhóm 9 thân yêu. Nhớ từng khuôn mặt, từng ước mơ, từng thói quen của từng người. Nhớ lắm anh Huy, Oanh fox. anh Huy ngay từ lần đầu gặp thì lúc nào cũng làm em nhớ tới... ba em hết :"> vì cách mặc quần áo của anh giống ba em hi hi. Nhớ Oanh Fox... cứ nhầm với Trinh mãi. Lần Chi đậu coach là đậu cùng với Trinh. Làm chung nhóm cả ngày trời mới nhận ra hình như có 2 người na ná nhau trong coach :"> vậy mà suốt 4 ngày còn lại cứ nhầm mãi. Chạy đến người này, nói blap blap gì gì đó. Thấy mặt người này ngớ ra cái quê quá phải chạy đi kiếm người kia :">

TTG nâng cao... coach mệt còn ghê hơn TTG bình thường nữa. Mà vui lắm... Coach làm 1 hồi coach mệt, bị đuối sức, học viên cũng nhảy vào phụ theo. Đạp chung, nói chuyện chung, ôm chung, khó chung, ăn cơm chung, ngủ chung.... 5 ngày ngỡ như sao qua nhanh thế... Để lại trong ta nỗi tiếc nuối, cái nhớ nhung và sự ấm áo của những cái ôm ngày cuối khóa học.

Hầu như những học viên đến với khóa học cũng là có 1 vấn đề nào đó. Nếu không phải là vấn đề của học viên thì cũng là vấn đề của ba mẹ. Ngày đầu khóa học... là sự nhút nhát, là chút e dè, có chút đa nghi. Là tâm trạng rối bời bởi quá nhìu nỗi lo, là cảm giác mất phương hướng bởi mình không có điều gì để lo, là chút gì đó giận hờn, là chút gì đó ích kỷ, chút gì đó vương lại của nỗi đau cuộc sống... Vậy mà kết thúc ngày thứ 3 khóa học. Những hình ảnh đó mờ nhạt đi cả. Chỉ còn những nụ cười thât tươi, niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng, một ước mơ cháy bỏng, tình yêu của những cái ôm... Như là 1 gia đình lớn.... Quá khứ dường như bị xóa nhòa bởi tình yêu....

Đến với TTG nâng cao, 1 chương mới lại được mở ra. Là một chút nào đó của cuộc đời thật. Có khó khăn, có chông gai, có những lời nói dè bỉu, chê bai, có nỗi đau, có nước mắt... Một phút nào đó, tưởng chừng như ta muốn bỏ cuộc, muốn nhảy xuống chạy khuất đi cho rồi. Có phút nào đó, ta chỉ muốn đứng lại, tìm cảm giác yên bình nhưng có chăng điều yên bình đó là có thật... Nhưng ko! Tất cả đều cố gắng... Đều cố gắng tới tận phút cuối cùng. Cả học viên, cả coach... Tập trung vào mục tiêu...

Cảm giác như mình có thêm 2 gia đình nữa... 1 gia đình coach, 1 gia đình học viên... Sẽ nhớ lắm, nhớ nhìu lắm TTG NC à... Chúc mọi người có ước mơ, có khát khao, có tình yêu và niềm đam mê nhé :x

 
Nhìn lại 1 năm PDF. In Email
Phương Chi - Nhật ký
Thứ sáu, 25 Tháng 12 2009 19:54


Giáng sinh sắp đi qua, 1 năm cũ cũng sắp qua rồi. Sắp tới năm 2010 sẽ đến và cũng đồng nghĩa với năm 2009 này sẽ khép lại.

Năm vừa rồi là 1 năm... lạ! Lạ với mình. Cũng thật sự là có nhiều chuyện không may xảy ra với gia đình.

Mở đầu năm là việc bà ngoại bị ngộ độc phải vào viện nằm suốt mấy tuần liền. Cũng may là ko sao cả và mình có dịp biết được cái không khí tết trong bệnh viện ra sao. Từ những ngày còn nhỏ đã sống chung với những khái niệm " bệnh tật", " sống chết" và " đau đớn" là gì. Cũng có cái tốt, cũng có cái xấu nhỉ!? hì hì, đâu phải ai cũng được sống chung với nó từ nhỏ như vậy đâu. Có vậy mới biết quý cái giây phút còn khỏe mạnh, còn bên nhau là gì.

Năm nay là năm chơi thân với F5 hơn cũng là năm nhận ra dù gái hay trai thì tâm sinh lý cũng rắc rối thật =___= Đủ điều rắc rối xảy ra từ các màn " tự suy diễn", " tự tưởng tượng", " tự ngầm hiểu", " tự... sướng " và 1 loạt các nguyên do được đưa ra từ đương sự là " quá vô tư", "quá vô tâm", "quá cố chấp", " quá ... lười", " quá vô trách nhiệm".... -> kiểu này chắc cũng có họ hàng gì gì đó với Dương Quá của Tiểu Long Nữ nhỉ =)) đùa thôi, dù gì có quan tâm nhau thì mới giận. Có mắng, có ghét, có nói xấu gì gì đó cũng là muốn bạn mình tốt hơn thôi :-) F5 ngày xưa giờ... hờ hờ loạn tùng phèo lên cả. Khéo có thêm 2,3 bạn nữa gì đó đòi làm thành viên ko thường trực đó chứ =))

5 đứa, mỗi đứa mỗi vẻ, mỗi đứa mỗi tính, mỗi đứa phải chiều 1 cách! Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ! Khác nhưng hòa vào cùng nhau nhỉ :-) nhớ là năm nay lần đầu tiên về nhà Giang ^^ 4 con chuột đi rông trên xe buýt giữa tối trời mưa [ trông như bỏ nhà đi bụi hơn là đi đến nhà bạn ]. Khi đến nhà thì ăn uống, coi phim, ngủ nghỉ no nê và nhất là màn đi chụp ảnh nữa chứ ^^ Nhớ ghê!!! hì hì tự nhiên muốn cả 5 đứa xuống lại để chụp ảnh quá nhỉ!? :-) 

Năm nay cũng là năm thất vọng trong học hành nhất và cũng là năm hồi phục nhanh và mạnh mẽ nhất! Nhớ hồi đầu năm. Vớ được cuốn TTG từ bạn Duyên, lê la đâu đó vào cái 4rum VTTC để chơi, đi spam lung tung ^^ hồi đó ko ai biết chứ thất vọng chuyện học nặng nề. Ko phải chuyện kết quả, ko phải chuyện thi cử mà tệ hơn là mất hết tất cả mục đích mới đầu để mình thi vào nơi đây. Học để học thôi... thất vọng về chương trình học, về mọi thứ nặng nề.

Vậy đó, vậy mà cũng hên. Nhờ thất vọng vậy mà ko thèm học chăm nữa -> có thời gian đi spam lung tung -> biết được nhiều bạn bên VTTC và làm mod bên ĐHQG nữa chứ! Hôm đi phụ offline của VTTC. Cảm thấy vui ghê. Cứ chạy chạy giao vé liên hồi. Có hôm 2,3 người gọi cùng lúc. Chạy giao vé cứ như phải phân thân mà... vui! Ko cảm thấy mệt tí nào cả. Hôm tham gia off cũng vậy đó :-) ko được ngồi yên như mọi người mà cảm thấy vui thật ấy! Có lẽ niềm vui của người tổ chức khác nhiều với người tham gia.

Rồi sau 1 hồi gì đó cũng nỗ lực hết sức để có 1 cơ hội tham gia khóa học. 3 ngày học mà sao nhớ quá đi... Thời gian thì lại ko thể quay lại. Cũng biết khó có thể gặp được mọi người lại. Người đến từ Hà Nội, người đến từ cao nguyên... ko đến khóa học thì có lẽ biết nhau trên 4rum mà cả đời cũng chưa chắc có cơ hội nói chuyện với nhau nữa. Học xong 3 ngày, có thêm bạn tốt, có thêm những em trai gọi điện tuốt từ Hà Nội, Đà Nẵng vào cho mình... Ko biết có giúp gì được nhiều ko chứ trong lòng quý lắm cơ! Dễ gì có người gọi điện thoại, nhắn tin đường dài cho mình như vậy nhất là mới biết nhau đc có 3 ngày chứ có nhìu gì đâu.

Và sau đó thì mình đi làm coach. Niềm vui lại đến theo 1 cách khác. Lần coach đầu tiên thật sự mình đã ko tham gia hết tất cả sức mình và làm cũng chưa tốt nữa. Cảm thấy rất run mà ko hiểu tại sao, cảm thấy sợ... đôi lần muốn trốn đi... Ai cũng làm rất tốt mà mình chưa làm được gì hết, còn cứ phải chạy đi chạy lại trên trường nữa. Đôi lần tiếp xúc với học viên mà cảm thấy như bất lực, ko biết phải làm sao nhưng cuối cùng mọi chuyện đều ổn cả... Mình ko chạy trốn nữa mà đối diện thẳng với sự thật là mình chưa làm tốt. Nhận được những cái ôm, những lời nói ấm áp, những phút tâm sự riêng, những cái nhìn sáng bừng lên trong bóng đêm, những nụ cười tỏa sáng trong ánh nắng... Lòng ngập tràn yêu thương...

Trước giờ có vẽ là mình đam mê thật sự. Vì nó có thể bỏ hết mọi điều ra để dành thời gian làm. Làm, làm mãi mà ko biết chán. Giờ lại tìm được 1 thứ nữa để mình đam mê thì thật hạnh phúc :-) đâu phải ai cũng dễ dàng gặp được niềm say mê của mình như vậy chứ hen

Khóa học đầu tiên được làm coach cũng là lần đầu tiên được gặp ông Adam. ui... gặp 1 lần mà sao nhớ mãi. Quả thật là đúng để người ta phải lắng nghe và khâm phục. Nhưng... hì hì bé thích chị Vy hơn! :x

Lâu rồi phải bỏ coach để đi học nhằm có kết quả tốt để bố mẹ cho đi coach tiếp! Nhớ nhà coach nhiều thật nhiều...


Năm nay cũng là năm lần đầu tiên nếm mùi đời... :-|  đời sinh viên khoa sinh còn chưa gọi là sinh viên khoa sinh nếu chưa đi thực địa. 2169m....!!!! Mình leo cao 2169m và đi tổng cộng 7 cây số lên và 7 cây số xuống >___< đi xong hiểu đời nó gian khổ đến mức nào!!!!!!!!!!!!!! Mà đó là núi. Đi xuống biển còn tệ hại hơn nữa T___T trời ko 1 ngọn gió, nắng hanh khô đến nỗi ngồi trong bóng râm cũng mệt [ chỉ có mí bà bán nước là vui ]. Dù mệt nhưng trong lòng vẫn thấy vui vui. Cái vui thứ nhất là vui vì bạn bè. Cái vui thứ 2 là được đến những nơi mình chưa từng đến [ mà cả đời nghĩ chẳng có khi nào dại dột chui vào đó ] khám phá ra rằng mấy thầy của mình phải nói sức khỏe rất là hoành tráng!!!

Sinh viên năm thứ 3... lần đầu tiên tham gia vào hội đoàn của lớp. Cũng lần đầu tiên đóng vai trò là ban tổ chức [ trước giờ chỉ có lớ xớ đi phụ là giỏi thôi ] Cũng có nhiều thứ để buồn nhưng niềm vui của người tổ chức thật khác với người tham gia! :-) nghe bạn Thành nói năm 4 hình như tốt nghiệp còn tổ chức gì đó nữa. Nếu còn tổ chức chắc chắn sẽ tham gia. Tham gia để thứ nhất là lấy niềm vui của ng tổ chức đem về, thứ 2 là sửa lại những điều ko tốt mà mình đã làm trong lần lễ hội này!

Nhờ lễ hội mới biết thêm được về bạn bè trong lớp. Có hôm góp ý loạn xạ ngầu lên, cãi nhau như mèo với chuột, tức giận, mệt mỏi đủ điều nhưng quý nhất là mọi người giúp đỡ lẫn nhau. Có quan tâm, có làm thì mới đóng góp, mới giúp đỡ chứ nhỉ!? :-) Sẽ nhớ mãi lần lễ hội khoa này.
Năm nay bé Hòa đi Mỹ, bác Lan cũng đi Mỹ định cư luôn, chị Nga thì đi du học. Buồn tênh... Ko còn ai để chơi hay nhõng nhẽo nữa! Mong mọi người đi bình an.
Cũng năm nay là năm mà... ba nổi giận vô cớ nhất =___= may sao đến cuối năm thì mọi thứ bắt đầu dịu lại [ may là vậy ]

Điều buồn năm nay là mình đã lãng phí thời gian hơi bị nhiều [ nếu ko nói là quá nhiều]. Nhưng giờ mọi thứ cũng đã cải thiện hơn! Và năm nay tháng 2 mới là tết mà giờ mình dọn nhà xong hết trơn rồi nà :x [ vỗ tay!!!!! bốp bốp bốp]

Thêm nữa là mình ít gặp lại bạn cũ của mình quá :-( nhớ!!! KO gặp đc bé Minh nhìu nè, mấy bạn A2 nè, gặp thầy nữa chứ, gặp bé Đậu nữa... rồi hùm bà lằng bạn cấp 2, bạn luyện thi đại học luôn... sao mà nhớ quá à... Hu hu hu T__T Noel đi chơi đc với Minh mụp và Đặng BL mà sao chưa đã... còn mún đi, đi tiếp nữa cơ hu hu

còn 6 ngày nữa là qua năm mới! Mong đầu tiên là thi cho thật tốt! Thành quả cùa mình gặt hái từ đây. Cái mong thứ 2 là mong cho 1 năm thật bình yên với những người mà mình yêu quý. Mong thứ 3 là mong mình có sức khỏe để có thể làm được những điều mình dự định và mong muốn! :x

Giáng sinh an lành nhé, bạn của tôi. Yêu mọi người thật nhiều là nhiều......
 
Viết ngày Chủ nhật 22/11/2009 PDF. In Email
Phương Chi - Nhật ký
Chủ nhật, 22 Tháng 11 2009 23:14
12604891240558401 Biết là không được phép để mình buồn, biết là dù bất cứ chuyện gì cũng phải thật mạnh mẽ tiến về phía trước nhưng... chẳng thể cầm lòng mình được. Thôi thì cứ buồn đi, cứ thất vọng đi để rồi ngày mai thật vui vẻ, thật hết mình tiến về phía trước...

Buồn chứ....
Có phải sắt đá đâu mà ko biết buồn là gì...

Cầu vồng...
Với những ai ko làm, cầu vồng chỉ là 1 mảnh xốp thôi. Với ai tham gia làm, cầu vồng là những mồ hôi của cả hơn 20 đứa, cả trong đội lẫn ko trong đội cùng tham gia làm.
Là những khi bụng đói meo mà quyết làm cho xong chứ ko bỏ về.
Là những lúc dù có bệnh, dù có đau bụng, dù mệt mỏi thế nào cũng bằng mọi giá quyết ở lại đến cùng
Là những hy vọng, là những ánh mắt sáng rực lên khi thấy sân khấu được treo lên.
Là những cái hét thật to, những góp ý, những chỉnh sửa ko phải của chỉ 1 mà là của cả gần 30 mạng hơn quây quần lại...
Là những phút giây tô màu, cắt dán, may vá, dán... của tất cả mọi người....

 
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp theo > Cuối >>

JPAGE_CURRENT_OF_TOTAL

Thăm dò

Noel này bạn ở cùng với ai?
 

Đăng nhập



Bạn quên Mật khẩu?

Ai đang Online

Hiện có 1 khách Trực tuyến
[+]
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
  • fresh color
  • warm color